1.

Thực hành tôn giáo là nền tảng của dân tộc

Việt Nam thời cổ đã có các hình thức thực hành tôn giáo đối với các đối tượng tự nhiên. Các hình trang trí trên trống đồng Đông Sơn đã phản ánh các nghi lễ tôn giáo thời ấy, trong đó mô tả rất nhiều về hình ảnh một loài chim, mà cụ thể là chim Lạc, khiến các sử gia tin rằng, chúng là đối tượng được người Việt cổ tin thờ. Ngoài ra, con rồng cũng được xuất hiện nhiều trong các sản phẩm nghệ thuật, mỹ thuật Việt Nam, phát sinh từ việc thờ kính Lạc Long Quân, một huyền thoại về người được cho là cha đẻ của dân tộc Việt Nam. Bên cạnh đó, các đối tượng tự nhiên khác như động vật, núi, sông, biển… cũng được người Việt tôn làm thần bảo vệ, chúc phúc cho con người. Tôn giáo tại Việt Nam có mối liên hệ với nền văn minh Trung Hoa và văn minh Ấn Độ nhưng người Việt còn kết hợp yếu tố truyền thống đạo đức dân tộc mình vào đó để hình thành tôn giáo mang bản sắc riêng.

Trong thời quân chủ tại Việt Nam, Nho giáo được chính quyền khuyến khích, được xem là nền tảng của chế độ khoa cử, nhiều văn miếu được xây dựng trong cả nước. Tuy nhiên trong các Triều đại như nhà Lý, nhà Trần và các chúa Nguyễn. Phật giáo có vai trò quan trọng trong triều đình và được các chính quyền phong kiến khuyến khích. Các tôn giáo có mặt lâu đời tại Việt Nam là Khổng giáo, Lão giáo và Phật giáo (gọi chung là tam giáo).

2.

Sự gắn bó Của Đạo Phật và dân tộc trong lịch sử

Đạo Phật với tinh thần vị nhân sinh, luôn có sự thích ứng với cá nhân, dân tộc và thời đại gạt qua những bất đồng để hướng tới sự tỉnh giác của con người để nhận rõ những giá trị, chân lý trong cuộc sống. Trong dòng chảy của lịch sử, Phật giáo đã xuất hiện ở Việt Nam từ rất sớm từ thế kỷ thứ ba cho đến thứ hai trước Công Nguyên. Theo thời gian Phật giáo đã ngày càng trở nên phổ biến và gắn bó một cách mật thiết đến đời sống sinh hoạt của người dân Việt cũng như những sự kiện trọng đại trong lịch sử của dân tộc.

Người Việt Nam đến chùa thường có câu đầu khi đến chùa là Nam mô A di đà Phật, hoặc thường tưởng niệm Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát mỗi khi có những điều mong ước trong cuộc sống. Mật độ các ngôi chùa ở Việt Nam rất dày đặc, trung bình mỗi phường xã đều có một ngôi chùa là nơi sinh hoạt tâm linh, hội tụ của người dân trong vùng. Mỗi người Việt Nam thường có một thái độ rất cung kính đối với các thầy tu Phật giáo. Tất cả những biểu hiện này cho ta thấy sự hiện diện sâu đậm của Phật giáo trong cuộc sống của người Việt Nam.

Để có sự hòa hợp này chúng ta có thể thấy rằng có sự phù hợp giữa giá trị sống, bản tính của người Việt với các giá trị tinh thần mà Phật giáo truyền tải. Các truyền thống đạo lý của dân tộc như uống nước ngớ nguồn, biết ơn đất nước, tổ tiên, sống đoàn kết yêu thương, giúp đỡ … đều được thống nhất trong tư tưởng Phật giáo. Người Việt Nam hiền lành, cần cù chăm chỉ, nhẫn nại với các mong ước thiện lành thật sự rất có nhân duyên thiện lành với Phật Pháp. Đến với đất nước Việt Nam với các đặc tính về thiên nhiên, tập quán, tín ngưỡng, Phật giáo cũng rất linh hoạt và uyển chuyển trong việc thu nạp và hòa đồng với các phong tục địa phương. Trong các ngôi chùa Việt Nam thường thờ chung Đức Phật và các vị thánh trong dân gian. Phật giáo đã không ngừng phát triển trong suốt chiều dài của dân tộc với tinh thần sống yêu thương, đoàn kết xây dựng một hệ thống nhận thức cốt lõi trong mỗi người dân tộc hướng về cuộc sống CHÂN- THIỆN – MỸ. Người Việt Nam cũng rất bao dung và cởi mở, nếu nhìn vào lịch sử có thể thấy, Việt Nam là một nơi có vị trí giao thương, người Việt Nam rất sẵn lòng tiếp thu những tinh hoa của các nền văn hóa trên thế giới từ ẩm thực, kiến trúc đến tư tưởng Phật giáo. Không có một nơi nào trên thế giới sự đa dạng về Phật giáo lại đa dạng như ở Việt Nam với tất cả các hệ phái cùng hoạt động và phát triển.

Người dân Việt yêu nước, thương nòi, đã phải trải qua nhiều cuộc đấu tranh chống giặc ngoại xâm và thiên tai lũ lụt. Phật giáo, với các tăng sỹ ưu tú của mình luôn có những đóng góp rất quan trọng trong các sự kiện đó của dân tộc, luôn kiên cường với việc bảo vệ dân tộc và hành động nhân nghĩa với kẻ thù. Trong lịch sử dân tộc có nhiều triều đại lấy Phật giáo là Quốc giáo, với nhiều người trong Hoàng tộc xuất gia như nhà Trần. Đây là một trong những điểm đặc biệt thể hiện sự gắn bó giữa dân tộc Việt Nam và Phật giáo.

Sự phát triển của một dân tộc phải đến từ sự phát triển của mỗi cá nhân, sự phát triển của mỗi cá nhân phải hài hòa trên các giá trị vật chất và tinh thần. Nếu các giá trị về nền tảng tinh thần, truyền thông dân tộc không được phát huy, duy trì sẽ không thể đảm bảo sự phát triển phồn thịnh của giống nòi trong tương lai. Thiếu các giá trị nền tảng sẽ mất đi giá trị đúng đắn của việc phát triển vật chất, sẽ như người đi trong hoang mạc không có bản đồ dẫn lối.

3.

Phật giáo với vấn đề thời đại của
dân tộc

Phật giáo với tinh thần “VỊ NHÂN SINH” cao cả luôn là con đường chỉ dẫn cho loài người hướng đến trí tuệ giải phóng khỏi khổ đau, vô minh, lầm lạc. Trước những thực tại của cuộc sống người Việt Nam trong thời đại mới, Phật giáo cần được đẩy mạnh vai trò trong việc làm nơi nương tựa, suối nguồn cuộc sống.

Các hoạt động Phật giáo cần hướng tới con người, dân tộc trên các yếu tố:

– Cộng đồng và cá thể. Giữ vững các tư tưởng giáo lý căn bản của đạo Phật. Phát huy tinh thần từ bi và trí tuệ trong quá trình hoằng Pháp.

– Kế thừa và tiếp nối lịch sử truyền thống.

– Tính thời đại với các nhu cầu hiện hữu. Phương tiện phù hợp với thời đại, căn cơ quần chúng. Đưa tinh hoa triết lý, nhân sinh quan vào cuộc sống, hướng đến sự phát triển tâm thức của cá nhân và dân tộc.

Chia sẻ với chúng tôi

Suy nghĩ của bạn

0 Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account