Trên nền tảng giáo pháp của nhà Phật, “hỏa táng” mang tính chất “giải thoát” từ khía cạnh “nghiệp lực” (“thân nghiệp”, có thân là có nghiệp, cấu trúc cơ bản của sự khổ (khổ đế) thể hiện qua quá trình “sinh, lão, bệnh, tử” ), đến khía cạnh “luân hồi” của “thọ cảm/ luyến ái” (chấp thủ “thân ái biệt ly”) qua các “đời kiếp” chuyển sinh của mỗi người trong chúng ta.

Ở cuối đoạn đường sinh tử của “kiếp người”, suy tư về quá trình tự nhiên qua khía cạnh “hư hoại của vật thể” (phân hủy của thân xác) dẩn đến khía cạnh “môi trường” của quá trình hủy thể thẩm thấu vào nguồn nước ngầm nuôi dưởng “sinh lực” của xã hội, vấn đề quỷ đất “phát triển” đô thị v..v… đã là một “đề án nan giải” cho mỗi người cư dân chúng ta cũng như các nhà hoạch định chính sách xã hội…

Trải quá trình hình thành một “giải pháp tâm linh” thỏa đáng, “hỏa táng” đã thể hiện được tính chất “nhân văn” của con người trong xã hội trước các hình thái “sinh ly tử biệt”….Xuất phát từ các nguồn gốc “tâm linh” trong tiềm thức kết lập xã hội của tiến trình văn minh nhân loại, pháp lể “trà tỳ”, bảo lưu tro cốt “xá lợi” đã được thể hiện qua các “nghi thức văn hóa tâm linh” dành cho người quá vãng ở các nước chịu ảnh hưởng văn minh Vệ Đà của Ấn giáo và cũng đã được truyền thống Phật giáo Nam truyền phổ cập… nhằm “giải chướng khổ ải chấp thủ “thân ái biệt ly” trong giáo pháp ứng dụng “chuyển hóa tử nghiệp” để “hoằng pháp độ sinh” … trong giáo huấn “Tam Không như thị: Không Đến, Không Đi, Không Ngừng Chuyển Hóa” của đức Phật khi ngài tuyên pháp xưng tán công đức vô lượng của đức Tiếp Dẫn Đạo Sư, A Di Đà “Vô Lượng Quang Phật, Vô Lượng Thọ Như Lai…”, trong tinh thần giáo lý của Đại Thừa Phật pháp…

Kết cấu trên ý niệm nầy, công viên Hỏa táng Tháp Long Thọ được xây dựng hài hòa với kiến trúc mang mầu sắc dân tộc trong quần thể văn hóa đông phương, khung cảnh nhu xanh tươi mát, là một công trình vật thể chuyển tải mô hình văn hóa tâm linh đáp ứng “nhu cầu hậu sự” cho các thành phần cư dân khi có biến cố “không thể tránh mà cũng không mong đợi” trong cuộc sống của mổi người, mổi gia đình và của sinh hoạt xã hội tiến hóa theo thời đại. Đây như là 1 trạm trung chuyển cho quá trình “hóa thân hoàn vũ” trợ duyên hiện thực con đường chuyển hóa tâm thức đối với vấn đề “sinh tử sự đại” của con người. Mà từ đó “sự chết” chỉ là sư bắt đầu mới trong ý hướng chuyển thức, dứt khoát với các vướng mắc của “hình thể” hư hoại, của “sự cố” tham luyến “còn mất, có không ” để có thể ung dung trên hành trình “giác ngộ, giải thoát” nương theo nguyện lực “thanh hóa tịnh nghiệp” của mình và người để “chuyển sinh hóa kiếp” qua các nghi thức tâm linh trợ duyên, dấu ấn truyền thừa của các bậc hành giả chứng đắc “giác ngộ, viên mãn” như đã dẩn trình.

Chia sẻ với chúng tôi

Suy nghĩ của bạn

0 Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account