Cổ đức dạy về bốn điều kiện thiết yếu đối với người tu hành đó là “Pháp, Tài, Lữ, Địa”

– Pháp: là phương cách tu hành, là yếu chỉ tông pháp. Phàm ở đời làm bất cứ việc gì đi nữa mà không có yếu quyết – đúc kết từ những bậc tôn túc đi trước thì sẽ mất thời gian, hao tâm tổn trí rất nhiều nhưng thành quả gặt hái lại không là bao nhiêu. Do vậy yếu chỉ, tâm pháp là điều rất quan trọng.

– Tài: ngoài là phương tiện vật chất đầy đủ, trong là khí lực sung mãn tâm thức chín mùi. Do việc dụng công tu hành nếu không đủ tài nội – ngoại thì vạn chướng môn khai mở, thật rất khó để có thể thỏng tay tiến bước vào cửa Đạo.

– Lữ: Có nghĩa đồng đạo tu hành, có nghĩa là Thiện Tri Thức. Những người cùng chí hướng, cùng bước đi, cùng hỗ trợ cho việc tu hành của ta thì gọi là bạn lữ. Cũng như câu chuyện bó đũa, để một thì yếu, gom lại cùng nhau thì mạnh mẽ. Trong khi dụng công tu hành thì lữ tương hỗ cho nhau tạo thành sức mạnh để vượt chướng ngại giúp ta nhanh chóng nhập Đạo là một điều kiện không thể xem nhẹ.

– Địa: là nơi chốn, là chỗ ta dụng công tu hành. Vốn dĩ thế gian là giả hợp tuy nhiên lại có những thứ giả hợp của tứ đại hài hòa lợi ích cho người cầu Đạo an thần, tĩnh trí mà soi chiếu Diệu Tâm của mình. Dĩ nhiên trong các Địa thì Tâm Địa là quan trọng nhất thế nhưng trước khi đến được Tâm Địa thì chúng ta phải từng bước thông qua Ngoại Địa thanh tịnh trước vậy.

Khi nói về Pháp – Tài – Lữ – Địa thì người tu thường lại có cái nhầm lẫn rằng độ quan trọng thì Pháp là số 1, Tài là số 2, Lữ là số 3 và Địa là số 4. Điều này cũng đúng nhưng cũng lại là không đúng. Thế nào là đúng? Đó là do người cầu Đạo với điều kiện thuận lợi, mọi sự đã thuần thục thì thứ tự quan trọng như trên là đúng. Còn đối với những hạng hành giả căn cơ khác biệt, chướng ngại dính mắc khác nhau thì bốn thứ trên sẽ có mức độ quan trọng khác nhau và có thay đổi.

Như người do Bố Thí Ba La Mật ở các đời trước chưa viên mãn thì lúc này Tài lại là điều kiện tiên quyết. Lại có người thực hành pháp Lục Hòa chưa thông thì Lữ lại là điều kiện quan trọng. Và cuối cùng, gần gũi với chúng ta nhất đó là những hành giả – nhất là hàng tại gia trong đời mạt Pháp này vốn dĩ chướng môn trùng trùng, tứ đại bất an, tâm thức xao nhãng, điên đảo trong thế sự thì Địa lại là điều tiên quyết.

Xét về Địa trong bốn thứ này. Địa tốt là nơi Âm Dương tương hòa, tứ đại khế hợp. Linh Khí vân tụ, ắt sẽ kêu gọi được nhiều người đồng tâm, đồng ý, đồng khí, đồng nguyện tụ hội. Ấy là Địa chiêu tụ được Lữ.

Khi Hòa Khí được tụ hội ấy là lẽ vạn vật sinh sôi nảy nở, do vậy Tài cũng tự tìm đến nơi Khí tụ này. Ấy gọi là Địa Lữ chiêu Tài.

Ngay nơi Địa Lữ Tài mà đầy đủ thì chắc chắn như lời hứa khả của chư Phật, nơi nào có người cầu Đạo chân chính thì nơi đó có giáo Pháp vi diệu xuất hiện. Pháp sẽ tự tìm đến, sẽ tự nhiên hiển lộ, sẽ tự nhiên được khai mở. Ấy gọi là nương Địa mà có Lữ, nơi Lữ mà có Tài, nơi Tài mà hiển lộ Pháp. Do vậy chớ nên thấy Địa đứng vị trí thứ tư mà coi thường.

Vườn thiền là bảo Địa, làng Sim là linh khí. Vườn Thiền là nơi chốn để hành giả thực hành cái gọi là “quay về nẻo Tâm”, Làng Sim là nơi chốn để hành giả cảm nghiệm cái gọi là Linh Khí nơi Thân. Bảo Địa Linh Khí đầy đủ thì chắc chắn Diệu Pháp, Chánh Tài, Thiện Lữ sẽ tự nhiên vân tập đầy đủ.

~ Tử Minh

Chia sẻ với chúng tôi

Suy nghĩ của bạn

0 Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account