Trong quá trình tầm sách học Đạo, đọc rất nhiều các sách về nhiều loại tôn giáo, may mắn sao tôi đã gặp những cuốn sách về đạo Phật trong những thời điểm tăm tối nhất cuộc đời và tìm thấy ánh sáng đời mình trong đó. Càng đọc, tôi càng cảm thấy mình đã u mê và vô minh biết chừng nào, thương thay cho mình vì đã chạy theo và tin vào những điều mông muội trong phong tục với những thờ cúng lễ bái dị đoan để cầu xin những lợi lộc tài danh từ trên trời rớt xuống đời mình… Vì thế, tôi sẽ viết một số bài bằng những từ ngữ giản đơn nhất, dễ hiểu nhất để ai đó có Duyên hãy đọc cùng tôi về những khái niệm cơ bản nhất thường ngày chúng ta vẫn chứng kiến nhưng chưa bao giờ hiểu bản chất căn nguyên. Nội dung những bài việc này được tôi chắt lọc trong quá trình đọc và hiểu của mình từ những sách như Đức Phật và Phật Pháp của Đại đức Narada Maha Thera; Đường xưa mây trắng, Trái tim của Bụt… Của thiền sư Thích Nhất Hạnh; Tử Thư; Yêu thương và Chết…

Thế gian là vòng luân hồi sinh – tử không có bắt đầu cũng như không có kết thúc. Cái chết ở nơi này ngay lập tức sẽ gieo mầm cho sự tái sinh ở nới khác và khi một mầm sống mới được bắt đầu cũng có nghĩa nó đang dần chết đi. Cuộc sống của mỗi chúng sinh trong mỗi kiếp sống chỉ là một dấu chấm của vòng tròn cứ lặp đi lặp lại đến vô tận của Sinh và Tử. Vậy Ta là ai? Những gì tạo nên ta? Tại sao phải chết? Chết rồi Ta còn không?…

TA ĐƯỢC SINH RA DO ĐÂU?

Mỗi chúng sinh đều được tạo thành từ duyên kết hợp giữa DANH và SẮC. Việc thụ tinh giữa cha và mẹ cũng chỉ là 1 trong các nhân duyên này để tạo nên sinh mệnh.

SẮC là THÂN, còn gọi là phần vật chất của sinh mệnh. Vật chất được kết hợp bởi 4 yếu tố (được gọi là Tứ Đại) là Đất – Nước – Lửa – Gió.
ĐẤT: Là thành phần có đặc tính rời rạc phân tách, là phần có thể tích và khối lượng để tạo nên Thân thể chúng sinh
NƯỚC: Là thành phần có đặc tính làm dính liền lại và cho ta ý niệm hình thể. Trong mỗi hạt bụi cũng có nước. Đất và nước luôn gắn liền với nhau như hình với bóng là vậy.
LỬA: Là yếu tố nhiệt trong vật chất, tạo sinh lực cho vật chất. Vật chất được tồn tại hay bị hư hoại đều do thành phần Lửa.
GIÓ:Gió trong vật chất tạo nên sự di chuyển.

DANH là TÂM. Tâm gồm có nhiều trạng thái luôn biến đổi và không có một khoảnh khắc nào Tâm trống rỗng. Thời gian tồn tại của một trạng thái tâm gọi là chập tư tưởng. Khi một chập tư tưởng diệt, tức khắc có một chập mới phát sanh. Như vậy, Tâm là những chập tư tưởng liên tục nối tiếp. Thời gian tồn tại của một chập tư tưởng được gọi là sát na, nó rất ngắn, đến mức khó mà quan niệm được. Mỗi chập tư tưởng gồm ba giai đoạn: Sanh, Trụ và Diệt.

Toàn bộ DANH và SẮC được phân làm NGŨ UẨN (5 uẩn): Bất kỳ chúng sinh nào được sinh ra đều là sự kết hợp của năm Uẩn này để tạo thành sinh mệnh.
– SẮC: Là phần vật chất (thân thể).
– THỌ: Thọ là cảm giác.
– TƯỞNG: Là tri giác có khả năng nhận biết đối tượng là gì.
– HÀNH: là các hiện tượng tâm lý mang tính chất tạo tác nghiệp, có năng lực đưa đến quả báo của nghiệp, nói cách khác là tạo động lực tái sinh
– THỨC: Thức là có khả năng nhận biết, phản ánh thế giới hiện thực. Mặc dù thức uẩn là nền tảng của tâm lý nhưng nó không tồn tại độc lập, chúng hiện hữu do sắc, thọ, tưởng, hành; mối quan hệ giữa chúng với nhau là bất khả phân ly.

THẾ GIỚI TA ĐƯỢC SINH RA?

Phụ thuộc vào Nghiệp mà mỗi chúng sinh đã tạo ra từ vô lượng tiền kiếp cho đến lúc chết đi trong kiếp này. Có 6 cõi giới (gồm 31 cảnh giới) được gọi là Lục đạo luân hồi:

1. Cõi Trời
Cõi trời là cõi của hạnh phúc. Mặt không tốt của cõi này là mọi thứ quá tuyệt vời, khiến cho chúng sinh cõi trời chỉ biết hưởng thụ mà bỏ quên việc tu tập giải thoát. Khi hết phúc họ lại tái sinh vào các cõi khác thấp hơn. Những chúng sinh ở cõi trời thường sống rất lâu nhưng vẫn có tuổi thọ, hiểu biết được rất nhiều nhưng không phải tất cả, có nhiều quyền phép nhưng không phải vô biên. Vì vậy, cõi trời trong Phật Giáo khác hẳn với khái niệm Thiên Đàng trong văn hóa phương Tây. Cõi trời được phân chia thành nhiều tầng, khác nhau ở mức độ hạnh phúc và tuổi thọ. Tùy thuộc vào nghiệp mà chúng sinh sẽ được sinh vào tầng cao hay thấp.

2. Cõi Người
Sự tái sinh vào Cõi Người được cho là có lợi nhất trong tất cả các cõi luân hồi về mặt tu hành giải thoát. Cõi Người có đủ cả hạnh phúc lẫn đau khổ, đủ hiểu biết để nghe và làm theo chánh pháp. Nhưng chúng sinh cõi người thường lãng phí thời gian vào các nhu cầu vật chất, thú vui của cuộc sống, đôi lúc có hành động và ý nghĩ không tốt gây nên nhiều việc ác nên phần lớn sau khi chết, chúng sinh cõi người thường tái sinh vào các cõi khác thấp hơn. Ở những cõi thấp hơn cõi người, chúng sinh sẽ rất khó khăn để tích lũy đủ phúc báu để có thể tái sinh làm người nên có thể sẽ phải mất thêm nhiều kiếp như vậy nữa thì mới có cơ hội tái sinh lại làm người.

3. Cõi A Tu La.
Là cảnh giới của những người không bao giờ có niềm vui hay tinh thần thư thái. Họ là những chúng sinh có không ít phúc, làm nhiều việc thiện nhưng bản tính còn rất hung dữ và nóng nảy. Họ là một hạng chúng sinh khác cũng đau khổ tương tợ như ngạ quỉ. Nên phân biệt hạng nầy với hạng Asuras thường hay chống đối chư Thiên.

4. Cõi Ngạ Quỉ
Là cõi tuyệt đối không có hạnh phúc. Cõi ngạ quỉ có nhiều hình thù xấu xa dị tướng mà mắt thường của người không thể thấy. Ngạ quỉ không có cảnh giới riêng biệt của mình mà sống trong rừng bụi, ở những nơi dơ bẩn v.v… Hạng ngạ quỉ có thể hưởng được phước báu mà thân quyến họ đã tạo nên và hồi hướng đến họ, nhờ đó mà được tái sanh sang một cảnh giới khác có hạnh phúc hơn.

5. Cõi Súc Sinh
Là cõi giới của loại cầm thú. Có sự tái sanh vào cảnh thú vì đã tạo nghiệp xấu. Tuy nhiên, nếu có tích trữ thiện nghiệp thích đáng, từ Cõi Súc Sinh chết đi, cũng có thể tái sanh vào Cõi Người.

6. Địa Ngục
Là cảnh giới trong đó không có hạnh phúc, là cảnh khổ mà một chúng sanh phải chịu vì đã tạo nghiệp bất thiện, hay nói cách khác, là trạng thái đau khổ mà chúng sanh phải chịu để trả quả bất thiện đã tạo trong quá khứ. Khổ cảnh không phải là địa ngục trường cửu mà chúng sanh bị bắt buộc phải ở trong đó để chịu hình phạt đau khổ một cách vĩnh viễn. Đến lúc trả xong nghiệp xấu, kẻ bất hạnh cũng có thể tái sanh vào một cảnh giới khác, an vui hạnh phúc, nhờ các thiện nghiệp đã tạo.

CÁCH CHÚNG SINH ĐƯỢC SINH RA?

Trong toàn bộ các cõi giới bao gồm 4 cách:
1. Noãn sanh: sanh từ trong trứng.
2. Bào sanh: sanh từ trong bào thai.
3. Thấp sanh: sanh từ chổ ẩm thấp.
4. Hóa sanh: đột nhiên sinh ra.

Không phải chính tâm và thể xác trong kiếp trước được tái sinh trở lại trong kiếp này mà do Danh và Sắc ở kiếp trước đã hành động, gây nhân, tạo nghiệp thiện hay ác và tùy thuộc nghiệp ấy, tâm và thể xác được sanh ra như thế nào, ở đâu và hoàn cảnh nào trong kiếp này.

Speed Light

0 Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account