1.

Thế nào là NGHIỆP? Thế nào là GIẢI NGHIỆP?

Chúng ta khi nghe đến chữ Nghiệp đa phần thường thấy hàm nghĩa không tốt, nặng nề. Đồng thời lại có tính tiêu cực, thụ động và chịu đựng. Thật ra mà nói Nghiệp là từ phiên âm từ tiếng Phạn cổ – Karma. Karma có nghĩa là Hành Động, bản thân hành động không thôi thì không có nghĩa xấu hay tốt mà chỉ khi chúng ta bắt đầu chúng với tâm thái và động cơ như thế nào thì mới hình thành ra tốt hay xấu mà thôi. Một hành động thiện lành với tâm tốt đẹp, tích cực thương yêu thì sẽ tạo ra Thiện Nghiệp. Ngược lại, một hành động thô bạo, cuồng vọng với tâm ích kỷ, vụ lợi thì sẽ tạo Bất Thiện Nghiệp.

Thế đó Nghiệp thì có Thiện Nghiệp và Bất Thiện Nghiệp. Ở đời mọi sự đã có Nhân thì sẽ có Quả, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Đủ duyên thì Quả đến mau, chưa đủ duyên thì Quả nằm đó âm thầm chờ đợi lúc chín mùi của mình. Quả của Thiện Nghiệp đó chính là sự hạnh phúc nơi thân, an ổn nơi tâm và lợi ích cho những người xung quanh ta. Còn Quả của Bất Thiện Nghiệp đó chính là ràng buộc, bệnh tật nơi thân, phiền não nơi tâm và thị phi điều tiếng từ những người xung quanh.

Tiếc thay cuộc sống thế nhân thì ai cũng mong được cái Quả của Thiện Nghiệp mà toàn vô tình hoặc hữu ý gieo cái Nhân của Bất Thiện Nghiệp do vậy dù ngưỡng cầu hạnh phúc, an yên thế nào đi nữa thì cũng khó mà toại lòng, cũng thường gặp phải sự chướng trái. Đây cũng là thứ chúng ta thường phải quán chiếu, hễ khi gặp cảnh trái ý phiền lòng đó chính là cái Quả của Bất Thiện Nghiệp mà ta đã tạo tác từ một lúc nào đó rồi.

2.

Thế nào là ĐẠO? Thế nào là LÀM ĐẠO?

Đạo có nghĩa là con đường, và con đường này phải là con đường đúng đắn. Tại sao gọi là con đường đúng đắn? Vì con đường này hiển nhiên là sẽ dẫn ta đến được cái Quả Tốt Đẹp mà ta mong cầu, dẫu là ta đã đi sai hướng từ bấy lâu nay.

Muốn đi được đúng con đường, muốn hưởng thụ được Quả tốt đẹp thiện lành thì đó giờ cổ đức, tiên hiền bày ra bao nhiêu phương cách. Nhưng tựu chung lại không ngoài hai điểm mấu chốt dưới đây:

– Trước hết là sửa lại Nhân mà ta đã sai, vui vẻ đón nhận và sẵn lòng trả cái món nợ “tích lũy lâu dài” đó giờ.

– Sau đến là phải gắng mà tạo thêm nhiều Nhân đúng đắn, tốt lành. Để chỉnh hướng, bẻ lái con thuyền đang lệch hướng của ta về lại đúng hướng.

Như cái lý người đã mắc nợ, biết mình nợ nhưng không trốn tránh, vui vẻ chấp nhận lại đồng thời ráng sức làm để trả lại món nợ mình đã vay cả vốn lẫn lời. Với ý chí mạnh mẽ như thế, người này sẽ sớm trả hết nợ đã vậy lại còn trở nên giàu có. Người chủ nợ cũng vui lòng, lắm lúc lại còn giảm nợ và hỗ trợ hết lòng cho họ phát triển.

3.

LÀM ĐẠO GIẢI NGHIỆP

Biết Nhân sai là Trí, can đảm chỉnh lại cho đúng là Dũng, tạo Nhân mới tốt lành là Bi. Ba điểm trên nhập một mới gọi là Làm Đạo Giải Nghiệp.

Kế đến, vạn Pháp duy tâm, khi sáng tỏ thì không Nghiệp không Đạo nhưng khi còn chưa sáng thì phải nương theo Đạo để minh thị Nghiệp. Lắm lúc do vòng xoay Bất Thiện Nghiệp quá nặng nề mà khiến người ta mất đi phương hướng, chán chướng, tuyệt vọng. Tâm đối cảnh như thế khó mà thấy ra được hai điểm mấu chốt ở trên, không thấy được đã sai ở đâu và không biết được cần sửa những gì. Vì vậy người đó cần lắm những bậc Minh Sư, những vị Thiện Hữu soi bày cho con đường Làm Đạo Giải Nghiệp của bản thân mình. Ngoài vị thầy, thiện hữu ra người đó còn cần thêm ba thứ nữa để nương tựa mà phát triển toàn vẹn được sự minh thị của bản thân mình.

Chia sẻ với chúng tôi

Suy nghĩ của bạn

0 Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account