Chủ đề này bao gồm 0 phản hồi, có 1 voice, và đã được cập nhật lần cuối cùng cách đây khoảng  Admin 10 tháng, 4 tuần trước.

  • Người viết
    Bài viết
  • #5441
     Admin 
    Quản lý

    Trên đời có một loại TRƯỞNG THÀNH gọi là: BÌNH TĨNH trước việc lớn, không SO ĐO chuyện nhỏ.

    Thời gian có thể giúp con người ta lớn lên nhưng chưa chắc khiến họ trưởng thành. Chỉ khi va vấp những nhấp nhô trong cuộc sống, đối mặt với những biến cố trong cuộc đời… đó mới là lúc để ta nhận ra mình cần phải trưởng thành.Đối với nhiều người, sự thành công trong sự nghiệp và cuộc sống là mục tiêu phấn đấu trong suốt cuộc đời. Có lẽ để đạt tới thành công đó không quá khó khăn, tuy nhiên để bản thân thực sự trưởng thành qua thời gian, đặc biệt sự trưởng thành trong tâm là việc vô cùng khó khăn.Một người có sự tu dưỡng và tâm tính tốt mới thực sự là một người trưởng thành.

    Trưởng thành là một quá trình dài lâu chứ không phải chuyện một sớm một chiều. Nó chịu ảnh hưởng rất lớn từ sự tu dưỡng tâm linh của người ấy.Những người trưởng thành là những người luôn có sự bình tĩnh trong tâm, trên khuôn mặt luôn thể hiện sự bình thản kiên cường. Khi đối mặt với những việc trọng đại trong đời mà vẫn điềm tĩnh tựa như không, khi đối diện với những điều nhỏ bé vụn vặt thì không so đo tính toán. Người xưa dạy: “Nổi giận là bản năng, kiểm soát nóng giận là bản lĩnh”.

    Cũng bởi lòng người khó lường, thật giả khó phân biệt, cũng bởi trong lòng mỗi người có nhiều điều khó nói thành lời, có những buồn tủi khó chia sẻ với ai. Một người khi càng trưởng thành sẽ càng thấu hiểu cuộc đời, không những biết khoan dung bản thân mà còn khoan dung người khác, thậm chí khoan dung ngay với cả kẻ thù của mình. Biển có thể thu nạp trăm nghìn sông nên mới trở nên rộng lớn, khoan dung với lỗi lầm của người khác thực ra cũng là giải thoát cho chính mình.

    Con người ta khi càng trưởng thành qua thời gian, cho dù nhìn rõ hiện thực phũ phàng của thế giới, của xã hội, nhưng vẫn nhiệt tình kiên cường trân trọng từng phút giây của cuộc sống. Đó là bởi vì họ đã thấu hiểu thế nào là lý tính và và cảm tính. Đó là bởi họ biết trân quý giá trị của sinh mệnh, biết rằng được sinh ra trên cõi đời này là điều đáng trân quý biết nhường nào.

    Con người chúng ta sinh sống trong xã hội này đều là có nhận thức và cảm tính. Đôi khi họ dễ dàng bị tình cảm chi phối, họ chỉ nhìn hình tượng của sự vật mà không nhìn bản chất của sự vật. Người như vậy rất dễ bị mê mờ, từ đó tự chuốc lấy những thống khổ và phiền não cho bản thân.

    Người trưởng thành, nhất định sẽ có lý trí. Không những vậy họ biết duy trì tình yêu với cuộc sống. Sự kết hợp giữa lý trí và nhiệt tình sẽ giúp người ta thực sự trưởng thành qua năm tháng.

    “Con người sống đều là đang tự mang nặng (nghiệp lực) mà tiến về phía trước (duyên sinh)”. Con người khi đến một độ tuổi nhất định, khi trải qua những va vấp trong cuộc sống, sẽ tự học được cách buông bỏ những gì cần buông bỏ và trân quý những gì đáng trân quý.

    Người trưởng thành cần phải “tự loại bỏ” một số loại “đồ vật” trên hành trang của mình, ví như những người bạn “hư tình giả ý”, những “thú vui” vô nghĩa, những câu chuyện phiếm vô dụng… Thay vào đó họ biết nắm giữ và trân quý sự tự tin, tấm lòng lương thiện, khiêm tốn và giản dị…

    Trưởng thành, chín chắn là một loại yêu cầu và hoàn thiện đối với tự bản thân mỗi người. Nó cũng là một loại thể nghiệm và suy ngẫm, cũng là một loại trạng thái của sinh mệnh. Trong quá trình trưởng thành, mỗi người đều sẽ phải trải qua vô vàn sóng gió, cũng sẽ học được rất nhiều điều trân quý. Vậy nên, cho dù con đường ấy xa bao nhiêu, nhiều chông gai thế nào, chỉ cần mỗi bước đi chúng ta đều trưởng thành hơn thì đã là thành công rồi.

Đang xem bài viết thứ 1 (trong tổng số 1 bài viết)

Bạn cần đăng nhập để phản hồi chủ đề này.

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account