Phàm phu trong tâm luôn ngập tràn phiền não. Số lượng phiền não nhiều thì vô lượng, không sao mà kể hết được nhưng chi tiết mà luận thì có tám vạn bốn ngàn phiền não. Trong tám vạn bốn ngàn phiền não đó gom lại là năm loại cơ bản – Ngũ Độc. Ngũ Độc đó lại có gốc từ Tam Độc. Tam Độc đó lại gốc rể từ một thứ duy nhất gọi là Vô Minh.

Thế nào là Vô Minh? Đó là không sáng tỏ. Không sáng tỏ điều gì? Không sáng tỏ được Bản Tâm vốn dĩ Thanh Tịnh và Quang Minh, Thường Hằng Không Biến Đổi luôn sẵn có trong tất cả chúng sinh. Nó đồng thể với chư Phật tam thời, nó không hề sai biệt với chư Hiền Thánh.

Vậy nên chư vị Giác Ngộ phải thị hiện không dừng, hoằng truyền liên tục không nhàm mỏi, ban truyền vô số phương tiện giúp cho chúng ta siêu phàm nhập thánh. Sớm nhận chân ra Bản Tâm vốn dĩ Thanh Tịnh.

Lý ra mà nói, Thiền Tịnh Mật chỉ là đại diện. Thiền thì cốt tủy công phu là trạm nhiên bất nhiễm. Nương nơi trạm nhiên bất nhiễm để kiến Tánh, Trụ Tánh, để nhận chân ra Tánh Thường Trụ của Tâm.

Tịnh là nương vào tín sâu, nguyện thiết, hạnh tinh tấn để mà sớm vãng sinh Tịnh Độ. Đến Tịnh Độ rồi thì hoa khai kiến Phật Di Đà. Kiến Phật tức thời nhận ra tự tánh Di Đà. Phật ta đồng nhau không khác, ấy gọi là thể nhập Chân Tâm.

Mật là pháp phương tiện, dựa trên sức phương tiện hoá hiện không thể nghĩ bàn, thần lực không ngằn mé của các đấng giác ngộ. Trợ lực, ủng hộ của thập phương pháp giới thiện thệ để sớm hoàn mãn hai bồ tư lương. Điềm nhiên mà bước vào cửa không phân Niết Bàn – Sanh Tử, ấy gọi là Bất Nhị, sáng tỏ được năng lực hoá hiện Chân Không Diệu Hữu của Tự Tánh Tâm.

Cũng thế, không chỉ là Thiền Tịnh hay Mật mà là hết thảy các thiện hạnh của thế gian này. Dẫu công đức nhỏ như hạt mè, một thiện hạnh ngắn ngủi chỉ trong một sát na, nhưng hướng ta quay đầu về tâm mình thì đều gọi là Thiện Pháp. Thiện Pháp này sẽ là con thuyền sớm đưa ta thâm nhập vào biển Tâm của các Đấng Giác Ngộ. Do vậy chẳng phải cổ đức từng dạy rằng: “Tất cả các Pháp đều là Phật Pháp” đấy sao.

Tựu chung lại vốn dĩ là vạn pháp quy nhất, trăm sông đổ về một biển. Còn rời xa Tâm dẫu làm việc Thánh thì vẫn còn là chuyện Phàm. Hướng về Tâm thì dẫu thị hiện việc Phàm nhưng cũng là chư Thánh hoá hiện.

Đường về nẻo Tâm, con đường của siêu Phàm nhập Thánh. Con đường của vạn Pháp quy nhất.

Nguyện cho vạn sự cát tường,
~ Tử Minh

Chia sẻ với chúng tôi

Suy nghĩ của bạn

0 Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account