Để thực hiện được hạnh nguyện đưa sự chứng ngộ từ Đạo vào Đời, người cư sỹ thời nay ngoài vai trò hộ pháp cúng dường, bảo vệ, xiểng dương chánh pháp, còn đóng vai trò quan trọng trong việc tham gia vào các công tác truyền thông dẫn đạo và huy động xây dựng, bồi dưỡng các mô hình làm lợi cho cộng đồng theo hướng bền vững.

Nhưng nhiệm vụ quan trọng hơn cả chính là chuyển hoá tâm thức của chính mình. Bởi lẽ, “hướng về Tâm thì dẫu thị hiện việc phàm cũng là chư Thánh hoá hiện. Còn rời xa Tâm dẫu làm việc Thánh thì vẫn còn là chuyện phàm”. Và khi bản thân mình chưa “ngộ Đạo” thì có thể “chuyển Đạo” thế nào và đi đâu?

Nếu như không thể nhận ra và hoà vào làm một với “Bản thể uy nguyên, Tính giác chân thật, Bản tâm thanh tịnh”, thì dẫu làm gì cũng vẫn còn ngập lặn trong Vô Minh. Vô Minh sinh Tam Độc – “Tham – Sân – Si”, từ đó  sinh ra vô số nghiệp chướng phiền não. Nghiệp có thể hiểu là thói quen được huân tập từ đời đời kiếp kiếp, chi phối cách chúng ta tư duy và hành động. Hệ thống thói quen (tập khí) này hình thành từ vô số những tác động ảnh hưởng trong suốt các kiếp sống của một chúng sanh. Rất nhiều nghiên cứu  thuộc lĩnh vực thần kinh học đã cho thấy: chúng ta chỉ ý thức được khoảng 5% các hoạt động nhận thức tư duy của bản thân; hầu hết quyết định, hành động, cảm xúc và hành vi của chúng ta phụ thuộc vào 95% còn lại của hoạt động não mà chúng ta không ý thức được. Những gì chúng ta tưởng là tư duy, suy nghĩ chân thật của mình phần lớn cũng đang dựa trên những định kiến, sở kiến có sẵn. Vì đã được “lập trình” cho một cách tư duy nhất định, chúng ta ngày càng rời xa đi Tính Giác chân thật của chính mình, giống như mây mù giăng tỏa, ánh sáng mặt trời ngày càng bị che lấp. Thói quen này đã ăn sâu vào gốc rễ của chúng ta. Nghiệp này ẩn trong Tâm, tàng trong Thức, hiện nơi Thân.

Khi không thấy rõ chính bản thân mình, thì thấy được ai, thấy được gì? Không chuyển hoá được tư duy của bản thân mình thì có thể hỗ trợ, chuyển hoá và giúp đỡ ai?

Hân hoan thay, mặt trời chân tâm luôn ở đó, và ta hoàn toàn có khả năng thay đổi cách tư duy, hành động của bản thân mình. Để có khả năng ảnh hưởng, giúp đỡ người khác chuyển hoá tâm thức, có cách nào hay hơn tự mình trở thành tấm gương ấy, tự mình trở thành ngọn đuốc sáng soi rọi cõi vô minh tăm tối! Và để dấy lên niềm hi vọng, sự tin tưởng và niềm cảm hứng nơi nhiều người khác để bước trên con đường chuyển hoá tâm thức, mình phải làm đạo giải nghiệp cho chính bản thân mình. Nên có thể nói, mô hình người cư sỹ thời đại mới chính là Trụ Tâm – quyết chí chuyển hoá Tâm Thức của chính bản thân mình.

Chia sẻ với chúng tôi

Suy nghĩ của bạn

0 Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?

Create Account